- anh sex khỏa thân miễn phí. HOT nhất 2012
- Em Gái 9X. Bưởi Căng Tròn. Cực Phê
- Clip Sex: "Em Gái Rụt Rè" Nứng Quá!!!
- phim sex việt nam có lồng tiếng (hót)
- Clip Đưa Vợ Trẻ Lên Giường lần Đầu
- Clip cha ruột với con đẻ loạn luân
- Clip Dậy Thủ Dâm Dành Cho Nữ
truyen ma | truyen sex hay | phim sex hay | anh sex | truyen nguoi lon |
truyen sex loan luan

truyensexloanluan

ĐTLA Nam

Tác giả: ParSongHip

Tôi trốn vào một góc khuất nhỏ chỗ bãi đậu xe hơi và run run rút cái phong bì dày cộp từ trong cặp ra. Đây là tháng lương đầu tiên của tôi kể từ lúc tôi ra trường. Tháng lương đầu tiên nên tôi được nhận tiền mặt còn những tháng lương sau tôi sẽ được chuyển khoản vào thẳng ngân hàng.

Tôi hít một hơi. Mọi chuyện đều thật tuyệt vời với tôi vào lúc này. Vừa tốt nghiệp tôi đã có ngay một việc làm mơ ước của thời sinh viên; năng lực của tôi được mọi người trong công ty xem trọng và trên hết quan hệ của tôi với Fiona hết sức tốt đẹp. Tôi và cô ấy quen nhau qua vài người bạn và tôi đã ngỏ lời hỏi cưới nàng. Fiona còn hơi lưỡng lự nhưng tôi biết nàng sẽ sớm nhận lời thôi.

Lái xe vừa ra khỏi bãi xong, tôi liền bấm điện thoại gọi cho Fiona. Tôi muốn khao nàng nhân tháng lương đầu tiên. Tôi để nàng chọn nơi chúng tôi sẽ đến.
Fiona dẫn tôi đi ăn tại một quán ăn mới. Thịt nướng kiểu Nga là món mà tôi thích nhất. Tuy nhiên tôi rõ ràng không biết nó làm từ thịt heo hay thịt bò.
- Duke, anh nên ăn nhiều một chút. Em thấy anh hơi ốm rồi đó.
- Ờ. Quần anh cũng hơi rộng. Chắc phải đưa thợ may tóp lại.
- Quần nào rộng nhỉ? Fiona hỏi, vẻ mặt đầy ngây thơ.
- Em biết mà, cái quần mà tối hôm đó em kéo giãn đến gần rách đấy.
Hai má Fiona đỏ bừng. Nàng khẽ huỵch cùi chỏ vào eo tôi và cười khúc khích.
Sau khi ăn tối xong, Fiona đề nghị tôi đến một quán cà phê có trình diễn nhạc. "Em chắc chắn anh sẽ thích cái quán này", Fiona nháy mắt.
Tôi còn nhớ như in trong đầu mọi chi tiết kể từ lúc tôi đẩy cửa bước vào quán cà phê nho nhỏ đó. Cái quán với cái tên "Souls" đã làm tôi cảm thấy thích thú từ đầu và khi ngồi yên trong quán, tôi thấy mình hoàn toàn hài lòng. Chỗ tôi và Fiona ngồi sát với một cái bục tròn giữa quán. Ở đó có sẵn những nhạc cụ phổ thông: guitar, piano, violin, sáo và trống. Những nhạc công vẫn chưa đến nhưng không khí thì đã tuyệt lắm rồi.
Tôi kêu một ly cà phê Freeze còn Fiona thì uống Capuchino. Anh chàng bồi bàn thông báo là năm phút nữa, nghĩa là đúng tám giờ, ban nhạc sẽ bắt đầu chơi và tôi có thể yêu cầu bài nhạc.
- Duke, anh tặng em một bài đi. Bài nào hay hay đấy.
truyensexloanluan - Em thích bài nào? Mà ban nhạc ở đây chơi Jazz hay Rock?
- Không. Bọn họ chơi Classic, New Age và Celtic. Đa phần là hoà tấu nhưng cũng có khi họ hát nữa. Em và Renée đã đến quán này một lần rồi và chúng em rất thích. Bọn họ chơi tuyệt lắm và cái anh chàng kéo violin thì quá xá là đẹp trai.
Tôi gườm mặt lại giả bộ giận:
- Anh hơi bực mình rồi đó. Chưa gì em đã bắt đầu khen người đàn ông khác trước mặt anh rồi. Để xem họ chơi như thế nào đã rồi anh sẽ tặng em một bản của Mozart hoặc Bach.
- Thưa quý khách, ban nhạc không chỉ chơi classic. Họ chủ yếu là chơi những bản hoà tấu hiện đại. Họ là những nhạc công tài ba và hầu như có thể chơi mọi bản nhạc phổ biến mà các ẩm khách ở đây yêu cầu.
Tôi liếc nhìn anh chàng bồi bàn đang liếng thoắt cái mồm, khẽ nhếch mép. Fiona nhâm nhi cốc cà phê nghi ngút khói còn tôi mút một ngụm đá nhuyễn và bỏ vào miệng.
- Được, anh biết phải tặng em bài hát nào rồi.

Lúc đó mọi người trong quán đồng loạt vỗ tay. Fiona hăng hái hưởng ứng và đưa mắt yêu cầu tôi làm theo.
Một cô gái trẻ tóc vàng buông xoã tự nhiên bước ra đầu tiên và ngồi vào vị trí của cây dương cầm. Tiếp theo một anh chàng tóc đen, dài, mập mạp ngồi vào bộ trống, một anh tóc vàng mặc áo sơ mi đóng thùng với hàm râu quai nón rậm rạp ôm lấy chiếc guitar. Cô gái thứ hai với mái tóc nâu nhuộm xen vàng cầm cây sáo và ngồi xuống ghế. Tôi liếc mắt tìm kiếm cái anh chàng kéo Violin đẹp trai quá xá của Fiona.

Lúc đó đèn của quán tắt. Tôi nhận ra những thứ lờ mờ xung quanh bằng ngọn lửa le lói của cây đèn cầy nhỏ trên từng chiếc bàn. Rõ ràng có người bước lên sân khấu và cầm cây đàn violin lên.
- Kính thưa quý vị, xin chào mừng quí vị đến với quán 'Những Linh Hồn'. Chúng tôi hy vọng quý vị sẽ có được những giờ phút tuyệt vời bên bạn bè và người yêu của mình. Xin lưu ý, chúng tôi sẽ chơi đến 11 giờ và trong suốt thời gian đó, bất cứ khi nào các bạn cần tặng một bài hoà tấu cho ai, hãy gửi giấy lên cho chúng tôi. Bản nhạc đầu tiên mà chúng tôi phục vụ quý vị là bản A Time For Us. Chúng tôi sẽ chơi hoà tấu bản này.

Một giọng đàn ông ấm áp và rất vang mở đầu làm khơi gợi sự chú ý của tôi. Tự nhiên tôi háo hức chờ đợi quán cà phê sáng thêm một chút để có thể nhìn thấy người vừa nói.

Lúc đó, bản nhạc bắt đầu. Âm thanh da diết vang lên trong không trung, ngọt ngào và đằm thắm. Đèn bắt đầu sáng dần lên và tôi đã có thể quan sát anh chàng chơi violin đang thư thả kéo đàn.
Một chàng trai, có lẽ trẻ nhất trong ban nhạc và hầu như chỉ cỡ tuổi tôi, đang say sưa kéo đàn, còn những ngón tay trái thì lướt nhẹ trên những sợi dây. Anh ta có mái tóc đen, hơi dài nhưng gọn gàng và hơi ép sát đầu. Khuôn mặt dưới ánh đèn mỗi lúc một sáng lên khiến cho tôi bắt đầu thấy choáng ngợp. Anh ta đang sở hữu một đôi mắt xanh có màu đại dương và một cặp môi đỏ thắm. Vẻ đẹp đầy nam tính của anh ta làm tôi phát ghen lên nhưng cứ phải ngước nhìn.
- Duke, anh thấy thế nào? Anh ta đẹp trai chứ? Fiona thì thầm.
truyensexloanluan - Uhm... Tôi khẽ nhún vai trong khi mắt vẫn không rời được khỏi anh.
- Em cứ nghĩ không có ai sánh được với anh. Vậy mà em đã tìm được anh ta.
Tôi nhìn Fiona. Cô ấy cứ dán mắt vào chàng nghệ sĩ và hình như không hề có vẻ chú ý đến những lời mình nói.
Bản nhạc chấm dứt, và đèn trong quán cà phê sáng lên trở lại. Chàng nghệ sĩ violin khẽ cúi người trong tiếng vỗ tay rào rào của thính giả. Anh chàng khẽ quay người sang nói gì đó với người chơi dương cầm, và khi đó, mắt chúng tôi chạm nhau. Anh ta hơi sững người lại, rồi bối rối nhìn sang một chỗ khác. Ngay lúc đó tôi cũng cúi mặt xuống bàn. Sao tôi có thể bất lịch sự nhìn chằm chằm một người cùng phái như thế?
- Duke, anh tặng cho em bản gì đi? Fiona hối thúc
Tôi gật đầu, lấy mảnh giấy và cây viết trên bàn rồi ghi
Yêu cầu bản Elan của nhóm Secret Garden. Duke tặng cho Fiona. Mong tình yêu của ta mãi tươi đẹp và sống động như bài nhạc này.
Fiona chộp lấy mảnh giấy rồi hấp tấp rời ghế, bước vài bước đến sân khấu và đặt nhẹ nó lên mui cây dương cầm. Cô nghệ sĩ piano khẽ mỉm cười chào lịch sự. Tôi ngước nhìn anh chàng kéo violin và bắt gặp ánh mắt kì lạ của anh trước khi anh kịp nhìn vào tờ giấy Fiona vừa đưa.
- Sau đây là bản nhạc theo yêu cầu đầu tiên của tối nay. Anh Duke muốn tặng cho chị Fiona bài Elan của nhóm Secret Garden với lời nhắn "Mong tình yêu của ta mãi tươi đẹp và sống động như bài nhạc này"
Người kéo violin khẽ liếc nhìn tôi một lần nữa trước khi tiếng trống dồn dập vang lên cuốn anh ta vào bài nhạc. Giai điệu nhanh, mạnh mẽ và dồn dập của bài hát làm cả quán cà phê thinh lặng. Fiona trố mắt hết nhìn ban nhạc lại nhìn tôi. Cô ấy khó lòng tin một người phi nghệ thuật như tôi lại biết những bản nhạc như thế này.

Lúc đó, Fiona có vẻ như muốn hỏi tôi một điều gì đấy. Nhưng tâm trí tôi lại đang dồn hết cho bản nhạc. Đã đến lúc cao trào và kèm theo sự kinh ngạc sững sờ của tôi, chàng thanh niên kéo violin một cách nhanh nhẹn và điêu luyện. Những ngón tay trái hết lướt trên dây đàn rồi lại lay chúng còn tay phải thì điều khiển thanh kéo lên xuống một cách mãnh liệt và đầy sức sống. Đầu anh khẽ gật gù theo điệu nhạc và lúc này đây, trên sân khấu, tôi chỉ còn nhìn thấy anh ấy.
Bản nhạc kết thúc trong tiếng vỗ tay không dứt và những nghệ sĩ phải cuối đầu chào những ba lần. Fiona, với đôi mắt vẫn còn đầy thán phục nhìn tôi dò xét:
- Em không biết anh cũng có nghe thể loại này. Khi nãy em cứ tưởng anh tặng em một bài nhạc gì đó tương tự như A time for us chứ.
- Anh chưa kể với em - tôi thì thầm - hồi học trung học, anh có nghe nhạc của nhóm này. Bọn họ khá nổi tiếng nhưng lại không phổ biến lắm. Anh thích âm nhạc của họ đến nỗi có lúc anh đã đi học kéo violin. Tuy nhiên anh không có khiếu và phải bỏ dở chừng.
Lúc đó, nữ nghệ sĩ dương cầm bắt đầu đọc lời tặng. Cô được yêu cầu chơi độc tấu dương cầm bài Romance. Những nhạc công còn lại ngồi xuống ghế và chờ đợi.
Đã từng học violin và thất bại, tôi hoàn toàn có thể hiểu được khả năng kéo vĩ cầm của anh chàng kia là tuyệt diệu đến mức nào. Trong lòng tôi dậy lên những cảm xúc kì lạ. Tôi tự nhiên thấy rất thích anh ấy và rất muốn làm bạn của anh ấy.
Tôi khuấy ly cà phê đã tan gần hết đá tự nãy giờ lên cho đều và uống phân nửa. Rồi tôi nhìn về sân khấu và bắt gặp, chàng nghệ sĩ violin đang nhìn tôi, với một cái nhìn... một cái nhìn đắm đuối.
Tự nhiên tôi thấy không được tự nhiên. Tôi liếc mắt đi chỗ khác nhưng vẫn biết chắc rằng anh ấy chưa rời mắt khỏi mình. Tôi hơi bối rối và không biết Fiona sẽ nghĩ gì khi thấy anh ấy nhìn tôi như vậy.
- Duke. Xem kìa, anh ta đang nhìn anh.
- Ừ... - tôi bối rối xác nhận.
- Em nghĩ chắc anh ta đang ghen tị với anh vì anh có một cô bạn gái tuyệt như em.
- Yeah! Phải... - tôi với lấy chiếc phao cứu sinh mà Fiona vừa vô tình quăng cho tôi - em tuyệt đến nỗi chàng trai nào cũng phải yêu em và cũng phải ghen tị với bạn trai của em.
- Tất nhiên rồi - Fiona thẹn thùng đáp. Mặt nàng đỏ ửng lên và cuối xuống nhìn ly cà phê của mình. Chỉ có mình nàng trên thế gian này mới nói ánh mắt mà người kéo violin dành cho tôi là sự ghen tị.

truyensexloanluan Ngay từ thời học cấp hai và cấp ba, tôi đã bắt đầu phải làm quen với sự để ý và vồ vập của cả những người khác giới và đồng giới. Lúc đầu tôi cảm thấy rất bực mình và đâm ra chán ghét cái mã bề ngoài của mình vì những sự phiền phức mà tôi gặp phải. Tuy nhiên ít lâu sau đó tôi bắt đầu quen và chấp nhận chúng như một phần của cuộc sống bản thân. Mọi người đều có thể chú ý đến tôi, miễn sao họ không đi quá đà thì tôi hoàn toàn có thể xem họ là bạn.
Các bạn đừng nghĩ tôi kênh kiệu và hợm hĩnh chỉ vì tôi có một vẻ ngoài tuyệt vời. Thật ra tôi cũng đã có lúc khổ sở với nó. Những chàng đồng tính rất thích cặp kè với tôi và sau đó, họ đi rêu rao với những người xung quanh rằng, họ đã câu được tôi. Tất nhiên sau đó thì tôi không gặp gỡ những người như vậy nữa, và trong suốt mấy năm qua, tôi vẫn là một người đàn ông chân chính. Tuy nhiên, có một vài người cùng giới để lại những ấn tượng sậu sắc trong tâm trí tôi và thỉnh thoảng, khi để cho trí óc mình phiêu lưu quá đà, tôi thầm nghĩ, nếu một ngày nào đó mình buộc phải quan hệ với người cùng giới thì mình sẽ chỉ làm chuyện đó với những người mà mình có ấn tượng đặc biệt.

Và bây giờ, chàng trai kéo violin đang chơi bản Foolish Games của Jewel, song tấu cùng cô gái chơi dương cầm. Rõ ràng bọn họ đã để lại cho tôi một ấn tượng hết sức tuyệt diệu.

Khó khăn lắm, tôi và Fiona mới rời được quán cà phê sau khi nghe hết vẻ đẹp của âm thanh từ bài Foolish Games mà những nhạc công, đặc biệt là người kéo violin mang lại. Ngày mai là cuối tuần và tôi chắc mình hoàn toàn có thể tận hưởng chúng suốt ba tiếng đồng hồ.

Fiona không thể đi cùng tôi. Cô ấy có hẹn đi xem nhà mới cùng Renée. Thế là tôi có thể tận hưởng không khí âm nhạc một mình, điều mà từ trước đến giờ, tôi luôn làm. Và một lý do lớn hơn nữa, mặt dù lúc đó tôi cố gạt ra khỏi đầu mình cái ý nghĩ đó, tôi đã háo hức lái xe đến quán cà phê chỉ vì tôi có thể nhìn chàng trai kéo violin mà không cần cảm thấy ngại với người cùng bàn.

Những nhạc công chơi liên tục một giờ đồng hồ không nghỉ. Không có nhiều khách yêu cầu các bản nhạc classic. Họ thích nghe nhạc của các bài hát nổi tiếng mà họ biết hơn. Trong phần trình diễn ấn tượng của mình, các nhạc công thỉnh thoảng còn hát một số bài. Cô gái tóc vàng đánh dương cầm hát ca khúc Valentine của Jim Brickman và bài Pretty Good Time của Tori Amos. Còn chàng trai kéo violin thì hát đệm cho cô gái thổi sáo ca khúc That's the way it is của Céline Dion. Phải công nhận, giọng hát của bọn họ thật tuyệt vời.

Tôi đã uống xong ly nước thứ hai và hầu như chuẩn bị tính tiền và đi về. Anh chàng violin có lẽ đang chú ý đến hành động của tôi trong khi nghệ sĩ dương cầm chơi độc tấu, nhưng tôi không chắc. Tôi e ngại đến nỗi không dám ngước mặt lên. Mấy lần tôi nhỏm người dậy định kêu tính tiền nhưng lại ngồi xuống. Tôi không nỡ rời khỏi chỗ này.

Điên thật. Cái gì đang xảy ra trong đầu tôi thế này? Chưa bao giờ những chuyện vớ vẩn như thế này xảy ra với tôi. Chưa có thứ gì không hề rõ ràng mà có thể giam chân tôi ở một chỗ quá một tiếng đồng hồ. Nếu ở nhà, tôi có thể hoàn thành khối việc có ích. Mà những gì tôi đang cảm nhận, những gì mà chàng trai kéo violin đang làm với tôi... tại sao tôi có thể cảm thấy tất cả những thứ đó lại vô cùng êm dịu và dễ chịu đến độ chấp nhận tất cả không chút hồ nghi? Chưa có một người nào nhìn tôi một cách chằm chằm như vậy và lạ lùng thay, tôi không hề thấy khó chịu.

Tiếng vỗ tay của khách thưởng thức cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Tôi ngước mắt nhìn sân khấu. Anh chàng kéo violin đang nói gì đó với cô gái chơi dương cầm và sau đó cô ta trao đổi với anh chàng đánh trống. Lúc đó, chàng trai chơi violin tiếng sát lại cái micro. Anh ta cười với tôi và bắt đầu nói:
- Cám ơn những tràng vỗ tay của quý vị và các bạn. Tuy nhiên xin được tạm ngưng phần quà tặng của các bạn vì chúng tôi muốn tặng bản nhạc kế tiếp cho một số vị khách đang ngồi một mình trong quán cà phê này. Các bạn có vẻ cô đơn, chúng tôi không biết là vì lí do gì nhưng bản nhạc sau đây là dành cho các bạn. Tôi là Jimmy và ca khúc tôi sẽ trình bày là Hello.
Jimmy bắt đầu hát. Tôi thấy ngượng chín cả người. Cố hít một hơi thật sâu, tôi nhìn xung quanh quán cà phê. Một cách chắc chắn, tôi biết rằng mình là người duy nhất không có bạn đi cùng. Anh ta đã giới thiệu tên với tôi và đã hát bài hát đó cho tôi.
"Hello... is it me you're looking for? I can see it in your eyes. I can see it in your smile. You're all I've ever wanted, and my arms are open wide..."

Lấy hết can đảm khi bắt đầu nghe đoạn điệp khúc, tôi ngước nhìn chàng nghệ sĩ violin, bây giờ đang là một ca sĩ thực thụ, và nhìn anh ta chằm chằm đúng cái cách mà anh ta nhìn tôi kể từ khi tôi biết anh ấy. Anh ấy vẫn còn nhìn tôi, và khi thấy tôi nhìn lại mình, ánh mắt anh như có lửa cháy rực rỡ trong đó. Tôi dần dần thấy hơi thở mình nghẹn lại. Tim tôi đập thình thịch, mặt tôi đỏ bừng. Tôi chưa hề nhìn trực diện vào mắt một người cùng giới lâu đến vậy. Và khi anh mở rộng cánh tay ra, tôi thấy toàn thân run bắn. Tôi không thể ngồi thêm ở đây một chút nào nữa. Cái cảm giác mà tôi đang có thật là đáng sợ. Tôi không thể đối mặt với nó lúc này.

Tôi tính tiền nhanh hết mức có thể và chạy ra khỏi quán. Không ai chú ý đến tôi ngoại trừ anh ấy. Tôi có thể thấy anh ấy dõi mắt theo tôi qua tấm cửa kính của quán cà phê.

Tôi lái xe như bay và thoát khỏi cái chỗ đó trong vòng mười phút. Nhưng rồi tôi đậu xe trước cửa nhà. Ngồi trong xe với máy lạnh lớn nhất mà người tôi vẫn còn ướt đẫm mồ hôi. Thật bệnh hoạn, mình thật bệnh hoạn - tôi thầm nghĩ. Tại sao tôi lại đến cái quán đó một mình, lại chờ đợi gặp anh ta, chờ nghe anh ta chơi đàn và lại cảm thấy sung sướng cực độ khi nghĩ rằng, bài hát mà anh ấy trình bày là dành riêng cho tôi. Ngu ngốc và ngờ nghệch, tôi hoàn toàn thấy hệt như tôi bị mất trí. Tôi phát điên lên vì xấu hổ khi thoáng nghĩ đến những nguyên nhân khiến tôi lại hành xử như vậy.
Cho dù gì đi nữa, tôi tự hứa với mình sẽ không đến cái quán đó nữa.
Ít nhất là không đến một mình.

Một tuần bận rộn với nhiều hợp đồng quảng cáo quan trọng cuốn phăng mọi băn khoăn trăn trở của tôi. Thậm chí tôi còn không có thời gian hẹn hò và đi chơi với Fiona. Chính vì thế, chiều thứ sáu hôm nay, sau giờ làm việc, tôi quyết định đi siêu thị. Tôi sẽ mua một số thức ăn và sẽ nấu một bữa ăn tuyệt vời cho Fiona. Chắc chắn cô ấy sẽ rất thích thú. Sau khi nấu xong mọi thứ, tôi sẽ phone cho cô ấy.

Tôi lấy một hộp phômai trắng của Pháp, một bịch patê gan ngỗng béo ngậy. Vậy là chỉ cần đi mua thêm bánh mì, khoai tây và thịt bò là tôi sẽ có món bò cuốn phô mai ngon tuyệt.

Mấy củ khoai tây có vẻ không ngon cho lắm. Tôi gạt những củ hơi xỉn màu phía trên sang một bên với hy vọng bên dưới sẽ có một ít củ ngon. Tôi cũng tìm ra được một củ ưng mắt, rồi hai củ, rồi ba củ. Nhiêu đó có lẽ cũng đủ nhưng tôi phát hiện ra củ khoai tây thứ tư, rõ ràng là một củ ngon tuyệt và to bự. Tôi dùng cả hai tay đào những củ khoai phía trên sang một bên và cố moi cho bằng được cái củ ưng mắt kia. Trước khi tôi với được nó, hầu hết những củ khoai tây trên mặt bắt đầu lăn xuống đất. Mấy cô gái đang chọn đậu kế bên la lên làm tôi thêm hốt hoảng và xấu hổ. Tôi quên cả cái củ khoai tây đó và cúi xuống thu gom những quả vương vãi trên mặt đất. Mọi người đứng và ngó chằm chằm tôi, cho đến khi tôi nhận thấy có một người đàn ông ngồi xuống và phụ tôi nhặt chúng. Tôi ngước mắt nhìn anh ta. Anh chàng tốt bụng nở một nụ cười với tôi.

Tôi nhanh chóng nhận ra anh ấy. Rõ ràng đó chính là Jimmy, chàng trai kéo violin, mặc dù việc thiếu ánh đèn sân khấu chỉ làm cho anh càng thêm lịch lãm. Tôi cứ trố mắt nhìn anh ấy trong khi anh cười nhẹ và tiếp tục nhặt những củ khoai tây. Chỉ khi mấy cô gái sà vào và nhặt cùng anh, tôi mới trở lại việc của mình.
Khi các củ khoai nằm yên chỗ của mình, tôi lắp bắp gật đầu chào mấy cô gái. Bọn họ bẽn lẽn nhìn tôi và Jimmy rồi vừa bước đi vừa thì thầm gì đó. Tôi gượng cười và cố nặn ra một lời cảm ơn cho đủ lịch sự.
- Cám ơn anh.
truyensexloanluan - Không sao mà. Thật không ngờ lại gặp anh ở đây. Anh...
- Xin lỗi - tôi nói nhanh - Xin lỗi vì đã làm phiền anh. Cám ơn nhiều. Tôi nghĩ tôi phải đi mua hàng tiếp.
- Không sao mà. Rất vui khi được gặp anh.
Tôi đẩy chiếc xe đựng hàng đi thật nhanh. Tim tôi vẫn còn đập thình thịch và cái cảm giác mà tôi đã có trong quán cà phê nay lại dâng lên đầy ấp thân thể tôi. Cái quái gì đang xảy ra với tôi vậy. Tôi rất muốn đứng đó nói chuyện tiếp với Jimmy nhưng tại sao tôi lại bỏ đi. Và tại sao tôi lại muốn trò truyện và làm quen với anh ấy?
Tôi để xe hàng phía ngoài gian bán thịt và bước vào bên trong. Nhiệt độ đột ngột hạ xuống và theo hơi thở của tôi, từng làn khói mỏng thoát ra ngoài đầy thú vị. Thật là lạnh.
Cố xua hình ảnh về Jimmy, tôi bắt mình phải suy tính xem nên mua nạc đùi hay nạc lưng của con bò xấu số. Sau chót, tôi quyết định tốt nhất là mua phi lê. Lúc cúi người xuống để lấy tảng thịt, mông tôi chạm vào một ai đó phía sau lưng. Cả hai tiếng "xin lỗi" cùng bậc ra và lại một lần nữa, người mà tôi đụng phải là Jimmy. Anh ấy nhoẻn miệng cười.
- Chúng ta cứ gặp nhau hoài nhỉ. Anh mua thịt bò à? Anh định làm món gì?
- Uhm... Bò cuốn phô mai. Còn anh?
- Tôi mua một con bồ câu. Tự nhiên tôi thấy thèm bồ câu Úc. Anh mua nhiều thịt quá nhỉ? Chắc là ăn hai người phải không? Thật chán. Lúc nào tôi cũng phải ăn một mình.
- Vâng...
- Anh chưa mua bánh mì phải không? Tôi cũng cần mua một ổ. Chúng ta đi đến đó đi, ở đây lạnh quá.
Tôi đang hết sức bối rối. Cái thằng liếng thoắt trong tôi tự dưng nín bặt. Tôi rất thắc mắc sao Jimmy có thể ăn nói trôi chảy và cởi mở đến thế.
- Anh tên gì?
- Duke - tôi đẩy nhanh xe hàng hơn để có thể đi song song cùng anh - còn anh là Jimmy phải không?
- Đúng rồi. Anh nhớ tên tôi à. Tuyệt quá.
Tôi nhún vai, và vẫn chưa tìm được gì để nói. Trong khi tôi quyết định nên khen tài kéo violin của anh hay khen giọng hát của anh, chúng tôi đã đến gian hàng bánh mì.
"Quý khách vui lòng chờ khoản năm phút. Bánh mới sẽ xong ngay."
- Cũng tốt - Jimmy nói nhỏ trong lúc chúng tôi tìm một chỗ đứng chờ - chúng ta có một ít thời gian trò chuyện với nhau.
- Uhm. Anh kéo violin hay lắm - tôi hít một hơi - và hát cũng hay nữa.
- Cám ơn nhiều. Tiếc là tôi không đến quán đó trình diễn nữa.
- Sao vậy? Chuyện gì xảy ra, anh đàn hay lắm mà?
- Ờ, tôi chỉ thay bạn tôi hai tháng. Vai anh ấy có vấn đề và anh ấy phải nghỉ ngơi. Nhưng đến hôm qua thì anh ấy đã ổn rồi. Anh ấy đã trở lại và thế là tôi thành thất nghiệp.
- Thất nghiệp.
- Ha ha ha... tôi đùa thôi. Tôi không phải là nhạc công chuyên nghiệp. Tôi làm nghề tổ chức trình diễn. Còn anh?
- Tôi làm copywriter.
truyensexloanluan - Tuyệt. Anh làm công ty nào?
- Công ty T&T. Tôi không biết anh có biết nó không.
- Tất nhiên rồi. Ba tháng trước tôi vừa hợp tác với công ty anh. Tuy nhiên tôi không có thấy anh.
- Tôi mới làm được gần hai tháng thôi. Vậy ra, anh không phải nhạc công cũng không phải ca sĩ à?
- Ừ. Tôi nghĩ tôi hát không tốt cho lắm - Jimmy tỏ vẻ khiêm tốn.
- Không. Anh hát hay lắm.
- Anh thấy bài hát đó thế nào?
- Uhm... tuyệt... tôi thích nó lắm.
- Thật chứ. Tôi thấy anh bỏ về nửa chừng. Tôi hơi thất vọng một chút.
- À, lúc đó tôi có việc phải giải quyết gấp.
- Thật à. Tôi cứ sợ anh ngại khi thấy tôi hát tặng anh bài hát đó và bỏ đi. Rồi cả tuần lại không thấy anh xuất hiện. Nói thật, tôi cảm thấy hơi tiếc khi nghĩ là không bao giờ gặp lại anh.
Tôi trợn mắt và nhìn Jimmy. Tôi thực sự bị sốc. Anh ta rõ ràng đang e thẹn và bối rối. Rồi hơi ngập ngừng, Jimmy giải thích:
- Anh giống hệt một người bạn thời trung học của tôi. Giống hệt từ mái tóc đến ánh mắt. Cả khuôn mặt nữa chứ. Khi gặp anh lần đầu, tôi cứ ngỡ đó là anh bạn của mình. Đến tận bây giờ tôi cứ thắc mắc sao lại có người giống người đến thế.
- Thật à?
- Vâng. Để tôi cho anh xem hình anh ấy.
Jimmy móc bóp và đưa cho tôi tấm hình mà anh để ngay trong bóp. Trong bức ảnh, Jimmy với mái tóc ngắn và quần áo trang trọng đang khoác vai một anh chàng mặc đồ tuxedo. Tôi chớp mắt mấy lần.
- Anh ấy tên là Orleans. Rất giống anh phải không?
- Bây giờ anh ấy ở đâu?
- Có gì không?
- Không. Tôi chỉ nghĩ là việc gặp một người giống hệt mình cũng thú vị lắm.
Jimmy tự nhiên buồn hẳn.
- Thật tiếc. Tấm ảnh này đã được chụp một năm trước. Lúc đó anh ấy và tôi đang ở nơi tổ chức lễ cưới của anh ta. Cô dâu bị xe tải cán chết trên đường đi đến nhà thờ. Ba ngày sau thì xe anh ấy được phát hiện ở một hẻm núi gần đó. Xe bị lật từ trên đường đi và rớt xuống vực. Mọi người nói anh ấy đã tự vẫn... Nhưng tôi không tin điều đó.
- Anh ấy đã qua đời rồi à... Xin lỗi vì chuyện đó. Tôi rất tiếc.
- Không sao.
- Anh... ờ... có vẻ thân với anh ấy lắm nhỉ.
- Vâng. Thật ra, suýt chút nữa thì... ờ...
"Bánh mì mới đã xong. Xin mời quý khách"
Câu chuyện bị bỏ dở nửa chừng. Jimmy lấy cho anh một ổ và cho tôi hai ổ. Tôi đón lấy bánh mì từ tay anh và gật đầu cảm ơn.


Lùi - Tiếp theo >>

truyensexloanluan

truyen sex loan luan
truyen ma | truyen sex hay | phim sex hay | anh sex | truyen nguoi lon
Bản quyền thuộc về phimsex.wen.ru

truyen sex loan luan - phim sex thu dam - anh sex tu suong